Từ đó về sau mình chẳng nói với nhau câu gì


Lại là tao đây. 

Mày ơi tao lại đang cảm thấy y như ba năm trước =)) Nhưng lần này phía mày hơi khác tao một tí nhỉ. 

Mày à tay mày mềm lắm haha chỉ thích cọ má vào mãi thôi. 

Môi mày mềm lắm cứ thích mày thơm má thơm trán tao thôiii!! Mà hình như mày cũng hiểu hay sao ý cứ một tí lại quay sang thơm tao í. 

Tao cũng chưa từng ôm ai kiểu như mày ấy haha.

 “Mày ơi mưa rồi mặc áo mưa đi tao sợ mày ốm! 

– Thế mày có bị ướt không? 

Không mày to vl í tao ướt thế đéo nào được, có mỗi tay bị ướt thôi. 

– Thế khỏi cần mặc đâu còn tay mày để tao che nốt.” 

Tao thề tao không hề có ý định thích lại mày đâu vì biết mày cũng không ra gì đâu nhưng mà tại mày cứ đối xử với tao như thế làm tao mất ăn mất ngủ mấy hôm nay. 

Bé bi của tao nói là tao sẽ khổ vì dành nhiều tình cảm cho mày. Mà nó thì chưa bao giờ nói dối tao cả. 

Tao hỏi maỳ là sau hôm nay chúng mình có lại như ba năm trước không, không nói chuyện với nhau nữa? Mày cười mãi xong bảo không đâu. Tao thề là tim tao ngưng một nhịp luôn ấy. 

Sau đó mày cười còn lâu hơn và bảo ý là sẽ không bơ nhau nữa ấy và bảo tao ngốc thế. Ơn trời haha làm giật mình. 

Tao biết tao đã làm điều không nên nhưng mà mày ơi thích tao như hồi trước đi haha. 

Đùa đấy. 

Thôi tao sẽ đi ngủ và trong giấc mơ bọn mình sẽ cùng thích nhau và mày sẽ đèo tao đi thật xa đến thành phố tao thích và mình sẽ y như kịch bản hôm trước tao nói với mày nhé, nhớ là không được vẫy con đằng sau tao haha. À không cần vẫy đâu chỉ cần đi xuống tìm tao và thơm tao là đủ rồi hihi. 

Thích mày nhiều. 

Advertisements

Nếu em không học cách yêu bản thân mình, thì ai có thể yêu em được?


Đơn giản thôi: chẳng bao giờ yêu nổi một ai khác nữa.

Anh nói lúc đang rửa bát hộ em “không có anh thì em sống sao hả Chiu?”.
Anh nói lúc ôm em vào lòng khi em khóc vì cãi nhau với bố “Không có anh, em sẽ sống kiểu gì hả Chiu? Anh tự nhủ rằng mình cần phải ở bên em mãi mãi”.

Và giờ thì, không có anh ở bên, em biết rằng đã đến lúc.

Để bỏ đi thật xa. Và thả mình ở một nơi nào đó không ai biết mình là ai. Hoá thành cây cỏ, muôn đời cô độc.

Đã có lúc, “đi”  là để vui. Còn bây giờ, “đi”  là để kết thúc. Không ai có thể tìm thấy mình nữa.

Hoặc có những việc quan trọng hơn cả việc YÊU EM…


“Tôi muốn nói với cô rằng, chẳng phải lúc nào hai người cũng ghép thành một đôi. Trong tình cảm, luôn có một người yêu một người hơn một người còn lại. Luôn có một người đau gấp đôi nỗi đau của một người.”

Một mối quan hệ kết thúc, không phải bởi vì hai người đã hết yêu nhau, cũng không bởi vì họ đã yêu người khác, mà là bởi vì đứng trước thứ gọi là thời gian và khoảng cách, “tình yêu” của họ còn có rất nhiều lý do để không bước qua được.
Rồi bỗng một lúc nào đó họ phát hiện, những câu chuyện họ kể cho nhau không còn điểm chung nữa, rồi những lời yêu thương dặn dò không đi tới  đâu cũng chẳng còn có thể an ủi nhau nữa, và những hứa hẹn không thành, những chờ đợi trong thất vọng…và rồi đôi lúc, họ lặng lẽ xa rời xa nhau…

Không phải là trong lời nói, mà là trong lòng họ, đã chẳng còn thời gian cho đối phương nữa rồi…

The lonely planet: cloud nine in Singapore (p3)


Ối giời ơi lười như một con hủi ạ =)) Đã 3 tháng kể từ ngày đi và bây giờ mới viết được tiếp =))

Ngày thứ 3 trong chuyến hành trình này là đi Universal. Sáng ra như mọi khi vẫn ngủ đến 9-10h mới dậy :3 Đi ra đi vào, đánh răng rửa mặt xong xuôi chán chê thì hai đứa đến trường để in cái vé. Chuyển chuyển bus với MRT đến một tỉ lần ấy, từ trường đến Sentosa là hai đầu đất nước luôn. Lúc đi tàu mình được đứng ở đầu tàu, cảm thấy cái đường hầm dài vô tận như mấy phim mỹ luôn. Có 2 bố con cũng đag chỉ chỏ cho nhau, dễ thương lắm hhihi.20150705_124231

Trộm vía mới 2 ngày ở Sing mà bị lừa 3 lần tí nữa thì ngủ quên trên bus/mrt 😥 Thành ra lần này con tuấn anh kia nó bảo ngủ đi còn lâu mới đến thì không dám tin, thế là cứ thế chong mắt ra ngắm hầm tàu điện gần tiếng đồng hồ trong khi nó ngủ ngon lành 😐 Đúng là không có cái dại nào bằng cái dại nào 😥20150705_125559

Vâng sau bao nhiêu lâu ngồi mòn đít trên mrt thì đã đến Vivo City. Lúc này cũng giữa trưa rồi. Ôi trời đất quỷ thần ơi cái Vivo city nó to kinh khủng khiếp, toàn người với các store đủ kiểu đủ loại. Cảm giác cuồng tay xòe tiền thanh toán lại ùa về =)) Thế nhưng không ạ, chưa kịp ngắm nghía thì nó đã lôi mình đi xềnh xệch, mồm thì bảo là “bám chắc vào ở đây đông lắm, khéo lại lạc bây giờ” nhưng chắc chắn trong lòng nó nghĩ là “phải cấm con này shopping trước khi nó tiêu hết tiền, mình lại phải nuôi”. Mình chắc chắn đấy! Sau màn loạn lạc trong Vivo thì ra đến đường băng chuyền đến Sentosa. Dài ôi là dài 😥

Cuối cùng cũng vào đến nơi ạ! Loăng quăng đợi Tuấn anh đi đổi voucher ăn trưa miễn phí cho mình xong rùi mình vào đóng dấu Superpass (đem về Việt nam thì trúng thưởng một magnet dán tủ lạnh ạ hihi). Sau đó chia tay bạn để vào chơi, không quên dặn bạn về nhà giặt cho mình bộ quần áo ngủ treo ở mắc sau cánh cửa nha =)) 20150705_132923

20150705_142621
Ảnh này thực ra không phải lúc vừa vào, lúc này mình vừa chơi khu Madagascar gòy, ra canh chỗ đợi 3:30PM có Minions show đó mà =))

Vào trong thì thực sự choáng ngợp lun!!! Cái gì cũng đẹp cũng thích ấy!!! Cái gì cũng phải chụp ảnh lại để lưu giữ kỉ niệm mà. Đi một mình thì hơi cực, vì mình mang balo, cầm điện thoại đã cắm gậy tự sướng, mang thêm máy ảnh, thêm chân máy, lỉnh cà lỉnh kỉnh.

Mình chơi được nnhiều trò lắm, chụp bao nhiêu là ảnh nữa. Chỉ tiếc một số trò queue lâu quá, mình sợ không có đủ thời gian nên bỏ (Queue 100phút cơ TT_TT). Có hai trò nhào lộn rollercoaster ghê gớm nhất là Line xanh và line đỏ thì mình chơi cả 2 luôn rồi. Rụng rời cả tay chân ôi trời ơi! Có đoạn mình bị lộn ngược, đầu cắm xuống đất luôn! Mình hét lạc cả giọng, mà gió nhanh quá nên cảm giác như miệng cũng bị bay theo gió ấy =))

20150705_154143

Khi vào chơi các trò này thì sẽ có locker miễn phí bằng dấu vân tay, tuy nhiên nếu quá thời gian cho phép thì phải trả tiền. May quá tủ đó nhét vừa cả balo cả máy ảnh cả tripod ạ.
20150705_153841

20150705_170602
Bữa ăn free của mình. Có pasta với thịt viên, tráng miệng bằng thạch cafe. Cũng ngon lắm hehe
20150705_175110
Queue để chụp ảnh cùng Pinocchio, còn 5 người nữa đến lượt mình thì staff bảo Pinocchio bị mệt :(( ghét thế chứ lại
20150705_140237
Đây là trong trò chơi ở khu Madagascar

20150705_175306

20150705_175733

20150705_152415

20150705_173438 wpid-photogrid_1444503929436.jpg wpid-photogrid_1444503656746.jpg

Tới khoảng 6h thì em My, bạn của Tuấn Anh đến. Em ấy có một cái vé free nhưng phải sau 5h mới được vào. Lần đầu gặp nhau, trời ơi giọng em ấy dễ thương quá ❤ Thích con gái miền nam ghê hihi mỗi tội em ấy vừa cao vừa gầy mà cứ tự nhận mình béo 😐 làm mình cảm thấy hờn 😦 Hai chị em chơi trò Transformer 4D và Line xanh. Trò Transformer quả thật là rất đáng queue 50ph! Mình được đeo kính 3d và ngồi vào cái tàu chiến, rồi giả như cùng với các robot đi đánh nhau, có đủ cả khói lửa và nước luôn nhá! Tàu lao nhanh như thật, lúc bị phun lửa mình cảm thấy như phụt ngay trên đầu luôn, nóng nóng :(( Mình tả hơi ngu nhưng thực sự là thích lắm luôn!!! Còn cái tàu lượn Line xanh thì 2 chị em xếp hàng 1 tiếng liền, mọi người đứng sau 2 đứa bỏ cuộc hết, Staffs cứ dọa là 8h phải đóng cửa tất cả để biểu diễn show pháo hoa, nên các bạn hãy sang chơi trò khác đi kẻo queue xong không được chơi. Nhưng không, hai đứa quyết tâm queue bằng được và quả thật là rất xứng đáng!!!! Chỉ diễn ra trong 5 phút nhưng lúc ra khỏi cái tàu lượn, hai đứa đứng không vững =))))) Tim đập thình thịch, vừa thích vừa sợ =)))

Sau đó ra xem pháo hoa. Thích lắm, nhưgn clip thì mình không up lên do nặng quá. Nhưng mà đẹp lắm ấy ❤ Cảm giác thần tiên cực kì luôn <3. Xem xong hai chị em đi về, lại queue dài kinh khủng khiếp mới ra được Vivo. Ra đến nơi thấy Tuấn anh đang ngồi đợi sẵn rồi. Rồi cả ba đứa đi ăn tối, đến nơi là 10pm rồi.

Tối nay chúng mình ăn cơm gà tại nhà hàng Boon Tong Keh, một nhà hàng rất nổi tiếng. Cơm được nấu bằng nước dùng gà, còn thịt gà thì trộm vía mình thấy bình thường lắm. Nước chanh siêu ngon!!! Tổng kết mỗi đứa hết $10.20150705_220653

Cơm xong xuôi chúng  mình đi ăn tráng miệng tại Chinatown. May quá hôm nay quán vẫn mở cửa. Quán tên là Ah Chew Desserts =)) Chiu đi ăn quán Ah Chew. Mình chọn món đặc sản của quán là Mango sago luôn, giá hơn $3 thì phải không nhớ lắm, nhưng mà ngon lắm luôn! Ngon nhất trong các thứ chè xoài từng ăn 😥 Và từ ngày đó đến nay chưa đc ăn lại lần nào, buồn lắm 😥

20150705_230239

20150705_231229
Durian sago – grass jelly with mango – mango sago theo thứ tự chiều kim đồng hồ

Ăn uống no say là lúc căng da bụng chùng ra mắt rùi, cả bọn đi về. Chia tay nhau ở trạm Bugis ạ. Mình đã quá mệt mỏi sau cả ngày chơi bời nên lại lên bus 960 ngủ một mạch về đến tận nhà luôn. Có thằng bạn vai cao to thích thật =))

Về lại lén lút đi tắm ôi trời ơi =))))

(to be continued)

Đi hay ở, HN hay HCMC-SIN-KL?


Nửa tháng trở lại đây mình băn khoăn nhiều quá. Mãi mới có một công việc mình yêu thích mà lại được nhận. Theo những gì mình hiểu thì công việc không phải quá nhẹ nhàng nhưng hay được đi đây đi đó, mà nhất là headquarter lại ở Sing, đất nước mà mình rất thích. Lúc đầu mình muốn đi lắm, háo hức take the job lắm, nhưng mẹ ngăn cản, nên mình đã to tiếng với mẹ đôi lần.

Công ty này bên Sing có lâu rồi, nhưng ở VN thì mới mở văn phòng tại HCMC được vài năm thôi. Nếu take the job thì mình sẽ phải đi HCMC một tháng, sang SIN một tháng để training. Nghe đuợc đi là mình sướng =))) Mình nghĩ đây là một cơ hội tốt cho mình, dù mức lương không thực sự cao nhưng được đi đây đi đó, được làm việc với người nước ngoài và trên hết là sống xa gia đình, như là một dịp để tự lập vậy. Mình sẽ sống cùng các nhân viên khác đến từ Philippines, Malaysia,…cũng đi training theo diện hàng năm. Xa gia đình, bạn bè, người thân, đến một thành phố xa lạ, nơi số người mình quen chỉ đếm trên đầu ngón tay. Ở Sing còn đỡ vì có Tuấn Anh thân với mình nhiều, mình có chuyện gì có thể gọi nó, nhưng ở HCM, mình chỉ quen hai chị trong FC hồi xưa, không quá thân, à cũng có vài đứa bạn vào đó lập nghiệp nhưng cũng thuộc loại 10 tỉ năm nói chuyện một câu nên coi như là không có. Thỉnh thoảng nghĩ quẩn, lỡ ốm đau thì làm thế nào, nhớ mẹ nhớ chị, nhớ người yêu thì làm sao. Thấy buồn ghê gớm, tự nhiên nuớc mắt lại cứ rơm rớm. Vì thực sự thì từ bé đến nay có bao giờ mình làm gì một mình đâu. Bố mẹ bao bọc từ khi bé tí, lớn lên bố mẹ không còn bên nhau thì vẫn có mẹ, lớn thêm tí nữa có người yêu chăm lo từ miếng ăn đến cái quần cái áo phơi phóng. Đến cái mũ bảo hiểm cũng không cho tự cài. Tự dưng bây giờ bỏ hết cả, xách vali đi một nơi lạ hoắc với những bạn cùng nhà lạ hoắc. Nói gở lỡ chúng nó không ưa mình thì khổ lắm, hay lỡ mình không tự lo cho mình mà lăn ra ốm thì chết. Cơ mà nghĩ đi nghĩ lại vẫn cứ háo hức đuợc đi.

Nhưng mẹ mình phân tích cũng rất hợp lý. Mẹ bảo thông tin tiếng Việt quá ít, không rõ ràng, chế độ như thế nào sao không hỏi rõ người ta, rồi ăn ở thế nào, ốm đau làm sao, lỡ lừa thì làm sao, mẹ làm sao biết con ở đâu giữa thành phố to đùng đấy mà tìm. Đâm ra lại sợ, lại chùn bước.

Mấy hôm truớc có nguời phán là công việc này sẽ không tốt, sẽ bị lừa. Người này đã từng phán cho mình rất chuẩn xác, đâm ra mình càng sợ hơn. Bao nhiêu suy nghĩ dồn hết lên, lo lắng, sợ hãi. Tự nhiên sợ ngày ra đi, biết đâu có chuyện gì xảy ra. Liệu có làm mẹ lo lắng bạc cả tóc không.

Mình vẫn đứng giữa ngã ba đường, không biết nên lựa chọn thế nào. Liều lĩnh hay an toàn? Chấp nhận thử thách hay tiếp tục an phận tìm kiếm một công việc khác bình thường nhàm chán hơn?

Mình cần một lời khuyên rõ ràng hơn là câu “tuỳ quyết định”… Thực sự mình hoang mang lắm…

image