The lonely planet: cloud nine in Singapore (p2)


Buổi sáng đầu tiên ở Singapore, ngủ đến 9h30 thì Tuấn Anh gọi dậy ầm mĩ lên, mình rên rỉ, cho ngủ thêm 5 phút đi, đêm qua ngủ muộn mà. Thế là nó cho ngủ thêm đến lúc mở mắt ra đã 10 rưỡi, tất nhiên là sau màn đá đít tung chăn kéo rèm cho ánh sáng ùa vào, mãi mới dậy nổi.

Đêm qua vừa mưa có khác, sáng dậy thời tiết mát mẻ, ra cửa sổ hít thở không khí trong lành cho tỉnh táo rồi đi tắm gội chuẩn bị lên trường. Trường chỉ cách nhà có 15-20phút đi xe buýt, còn MRT như nào thì mình không hỏi. Trên đường đi qua 4 cái trường, từ mẫu giáo đến cấp 3 :)) Bên này gần các trường học thì không có các công trình lớn như kiểu tài chính hay là trung tâm mua sắm, à trừ trường SMU và trường nghệ thuật gì đó mình gặp khi đi ăn uống.

Vừa bước xuống khỏi bus, cảm giác của mình là WOW!!! Trường rất to, kiến trúc kiểu hiện đại, xây dựng trên một quả đồi. Tuấn Anh dẫn mình đi vào trường, đi qua các Block B gồm có thư viện và các phòng tự học, ở level 1 có cả Starbuck luôn. Ở trường có rất nhiều bàn ghế nghỉ, đủ cả salon các kiểu, có khu tự in tài liệu (trả tiền qua thẻ EZ), phòng học nhóm bao gồm cả máy chiếu bên trog và tường có thể viết lên xóa đi như bảng trắng mà không phải bảng trắng luôn! À thấy bảo các cháu book phòng rồi dùng máy chiếu xem phim rất nhiều =))

20150704_131726
Ảnh chụp từ Block B, kia là cầu đi bộ dẫn thẳng từ trường ra bến xe bus.

image

image

image

Sau khi đi lòng vòng tham quan trường thì mình đi ăn brunch. Cần nói thêm là suốt những buổi sáng tại Sing mình không ăn sáng =)) toàn gộp sáng với trưa ăn thật nhiều, chiều ăn vặt rồi tối muộn mới ăn tối. Bữa trưa ở trường có đủ món, món ăn chay, món Ấn, món Indo, món Trung Quốc, và có cả cơm chỉ chỏ kiểu cơm bụi ở nhà luôn! Mình pick bừa một món Indo, giá $4.5 cho student, giá public là $5. Trời ơi một phần cơm siêu bự với một cái đùi gà cực kì to luôn, thịt mềm, sốt ngọt, ngon và thơm. Có rau ăn kèm nhưng lẽ dĩ nhiên là Tuấn anh hỏi luôn, có ăn được rau này không thì đưa đây ăn cho =))
image

Ăn xong nghỉ ngơi tẹo rồi đi loanh quanh trường và ghé thăm trường bên cạnh. SIM đã to rồi, trường bên cạnh to gấp 6 lần luôn.
image
image
image

image
Đi lòng vòng chút thấy bên này ít điều hòa hơn SIM, chỉ có quạt thui 😦 Cơ mà mỏi chân quá nên xin phép hẹn dịp sau.

Định là đi Botanic garden nhưng mà đêm qua vừa mưa to nên vào đó không nằm trên cỏ đc :v, và một phần do mình muốn đi shopping sớm nên thôi skip luôn, thẳng tiến Bugis Junction hehe.

Trên đường tới Bugis chúng mình rẽ qua mua vé đi Universal Studio ngày mai, nhưng tiệm đó đóng cửa mất rồi 😦 Nhưng ngay gần bến bus lại có tòa nhà của bộ nào đó rất sặc sỡ, mình phải dừng lại làm ngay con ảnh.
image

Đến nơi thì Tuấn Anh hẹn chỗ đợi mình ở foodcourt, hẹn 6h hay 6rưỡi gì đó mình phải quay lại để đi ăn tối kẻo muộn. Úi xời ơi cứ phải gọi là chim sổ lồng =)))
image

Đi dạo một vòng ở lầu 1, có mấy đồ thực phẩm chức năng, vitamin các kiểu rẻ phết nhưng mình sợ mua cái đó hết tiền mất =)) Nên thui chỉ đi ngắm và thử một tỉ loại son :”> Đang đi thì nghe thấy ầm mĩ vui vui nên chạy lại hóng hớt. Ồ thì ra MTVasia đang có quay thực tế, họ cho người mặc đồ đóng giả 2 con thỏ Usavich cho mọi người chụp ảnh. Mình đang tí tởn cầm sẵn điện thoại, xếp hàng đợi đến lượt được chụp, thì VJ của họ bảo, we’re having some surprise gift for a lucky person. Who’s feeling lucky today, raise your hand?? Tức thì bao nhiêu người giơ tay, còn mình, dù thấy VJ đang tiến lại gần vẫn nghĩ, ui dào chắc chả may mắn đến thế đâu =))) Đời không ai ngờ, họ ra hỏi tên mình chứ!!
– Hey tên mày là gì đóooo?
– oh xin chào tao tên Anh nha mày
– Amy á? Chào mày Amy!
– Khônggg, là Anh!
– Ồ chào Eng, chúng tao có câu hỏi cho mày nè. Mày sẵn sàng hơm?
– sao lại không chứ hehe
– Hãy cho chúng tao biết, tên của show có 2 con thỏ bếu này là gì?
– (nhìn thấy một MTV staff khác đang chỉ vô cái bảng tên chương trình, ôi may quá chứ mình cũng có biết tên nó là gì đâu =)) ) à à tao biết, là Usavich phải hơm nà?
– Chuẩn cmnr, mày giỏi quá, tặng mày quà nè hihi
– úi úi cám ơn mày nhaaaa
– Rồi bây giờ chụp ảnh với hai thỏ bếu rồi về up lên instagram và hashtag usavichmtvsg nha mày, có khi lại được quà đấy :>
– oke oke cám ơn chúng mày nhaaaa!!!
image
Còn đây là quà:
image
Rồi, có quà rồi, vui quá, bây giờ phải đi tiêu tiền :”> Mình lượn lờ qua cotton on, sắm được 4 cái kính, cho mình, cho mẹ và cho bác. Trên đường sang Bugis+ gặp ngay Balloon Day nên lại tranh thủ làm vài con ảnh hehe. Đẹp quá trời đẹp luôn, người ta làm cả cái vườn chim và cái khinh khí cầu bằng bóng bay luôn!!!
image

image

Sang khu Bugis+ mình lại mua thêm hai cái áo Uniqlo nữa hehe. Có đủ cả Disney collection mà năm ngoái thèm chết đi được nhưng không có cách nào mua, năm nay nó sale còn $10 một chiếc :> Ưng nhắm!!!

Mua sắm xong xuôi định uống gì đấy thì thấy đồng hồ 7h kém, Tuấn anh hẹn mình 6 rưỡi mà nhỉ, bây giờ quay lại vẫn kịp hehe. Ấy thế mà không, nó hẹn lại mình 6h mà mình quên mất =))))) Lúc ra gặp nó, trông nó vật vờ không thể tả, điện thoại và ipad đều hết pin, cốc nước cũng uống hết từ lâu, tan hết cả đá rồi =)) Nó buông vài câu hận thù xong lại thôi :3 Mình đưa cục sạc di động cho nó rồi hai đứa đi ăn cua :>

Trên đường ra bus đi ăn cua lại thấy có trường nghệ thuật rất đẹp nữa:
image
Khu ăn cua là Newton gì đó, phải đổi bus ở Little India. Khu này đang sửa lại nên đường xá nhìn khác hẳn, Tuấn Anh bị nhầm mấy phát, mà mình thì đi bộ mua sắm 3 tiếng liên tục nên mỏi chân lắm rồi :(( Đã thế lúc đợi đèn đỏ còn có mấy chú da đen Ấn Độ cãi nhau chuẩn bị đánh nhau 😐 Mình thì đang tung tăng múa may cho đỡ mỏi người thì Tuấn Anh túm vai giữ lại làm mình sợ chết khiếp :s May mà các chú kia đi tiếp và vẫn cãi nhau chứ không chắc mình vãi đái ra quần =))
Đi lòng vòng mãi mới bắt được xe bus, trên xe toàn da đen, again 😥 Đến nơi ăn cua cũng 8h rồi. Chúng mình gọi một con cua, rau muống xào, bánh bao chiên và cơm rang với hai nước mía. Ui mẹ ơi nước mía $2 một cốc mà nó nhạt và loãng lắm, không ngon bằng việt nam.
Về món cua thì nghe bảo đây chưa phải nơi có Chilly Crab ngon nhất, nhưng mà giá hợp lý, còn chỗ ngon nhất thì một bữa cả trăm đô 😥 Hẹn lần sau mình sẽ xõa!
image
Cua rất chắc và dày thịt, nước sốt có cả trứng như kiểu súp ở nhà, ăn rất ngon! Một con cua to đùng, riêng phần thịt ở càng phải to bằng 3 ngón tay mình. Tuấn anh cũng dạy mình ăn cua :”> Từ bé đến giờ ăn cua ghẹ thì mình bỏ hết phần thân, ai ăn hộ thì ăn chứ mình chỉ ăn càng thôi. Thật không ngờ mình con cua nhiều thịt như vậy!

Ăn xong mình no quá là no luôn. Thế nhưng vẫn phải đi luôn thì cũng hơi muộn rồi. Chúng mình đi đến khu Chinatown để ăn Ice kachang nhưng mà muộn nên hết hàng 😦 Mình đi một vòng cho biết khu này thế nào rồi đi tiếp. Khu này sắp đóng cửa nhưng vẫn rất lung linh, đẹp!
image

image
Trên đường đi mình có ghé qua chùa của người Ấn. Chùa có mùi rất thơm, nhưng do phải đi và do vào chùa phải cởi giày nên mình thôi không vào nữa, đứng ngoài thôi. Mong đức Phật vẫn phù hộ cho con ạ!
image

Sau đó chúng mình đi Clarke Quay, để xem một Tạ Hiện kiểu Singapore, to hơn và sôi động hơn rất nhiều lần. Khu này nhạc nhẽo sập sình, lại đang là tối thứ bảy nên có nhiều người trẻ đến ăn uống, nghe nhạc. Ở đây có cả phun nước luôn.
image

image

Ở đây có một cây cầu dẫn tới chỗ chính, mọi người thường lên cầu ngồi uống bia ăn uống với nhau. Bọn mình định mua bia đem lên ngồi uống cơ mà sau 10:30 thì SevenEleven không bán bia nữa 😦 nên thôi mình đi ăn kem. Cây kem úp ngược không rơi luôn!
image

Ăn chán chê, nghe ca sĩ nghiệp dư hát ở bên đường rồi thì đi về. Tối nay về sớm hơn một tẹo, về thì Tuấn Anh đặt mua vé đi Universal cho mình qua web luôn, để hôm sau đến trường in ra thôi.

Cơ mà lại có một chuyện bi hài như này, là lúc đang tắm mình cứ nghe tiếng lục đục bên ngoài, đoán là Tuấn anh nên tắm xong cứ thế đi ra. Ai dè là anh chủ nhà 😐 Cả mình cả anh ấy đều bất ngờ, mình chỉ kịp chào và bảo em là bạn Tuấn Anh ạ, rồi chạy ngay vào phòng. Từ sự kiện này là các hôm sau về sớm cũng chưa dám đi tắm ngay, sợ lại gặp anh ý =)) Tại vì Tuấn anh bảo anh ý là mình ở 2 ngày thôi, vả lại ngày nào cũng đi đến đêm mới về nên chủ quan nghĩ không gặp ai cả, không phải giải thích nhìu =))
Tắm xong mình vào thử mấy cái quần áo mới mua, rồi xếp balo mai đi Universal chơi. Trộm vía là không hiểu do đi cả ngày mệt quá hay do quen giường quen nhà rồi mà ngủ say lắm, không phải trằn trọc như hôm trước nữa hehe.

(to be continued)

Advertisements

The lonely planet: cloud nine in Singapore (p1)


Mình vừa có một chuyến đi thật tuyệt tại Singapore. Lần này mình quyết định đi và mua vé vô cùng nhanh chóng, tất cả chỉ trong chưa đầy một tháng. Và mình đã phải tốn rất nhiều tiền vào chuyến đi này, nhưng không sao, đến giờ phút này mình vẫn thấy mình đã có sự lựa chọn không tồi.

Phần một: Quyết định.

Có một lần đi uống trà chiều, chỉ vô tình Tuấn Anh rủ mình sang chơi và hứa dẫn mình đi chơi đi thăm thú bên ấy vì nó chưa đi học. Xong hai đứa dở hơi vừa uống trà ăn bánh vừa tính toán hết sức cẩn thận chi tiết. Sau đó là những chuỗi ngày chat chit thâu đêm về việc mua gì mang gì, sẽ chơi những đâu. Háo hức cực kỳ luôn!!

Phần hai: Ra đi

Đến sát hôm bay mình tự dưng sợ hãi vì cảm thấy quá mạo hiểm, một thân một mình tự đi ra sân bay tự bay sang một nơi xa lạ, tất cả những gì mình có là một cái sim điện thoại vinaphone đã roaming. Sợ lắm, chưa bao giờ đi nước ngoài một mình, mọi khi toàn đi theo tour có người lo cho hết. Lại còn sợ sang đến nơi bị nằm ngủ ngoài salon mỗi tối và mỗi bữa thì ăn mì gói =)) Đêm hôm trước khi bay thì hoảng loạn cực độ, không biết nên mang gì bỏ lại gì cho không bị quá cân hành lý, không biết mình còn sót cái gì không.

Sáng hôm sau thong thả đi ăn phở, tự dưng thế nào mẹ lại quyết định gọi taxi đi cùng con gái lên sân bay, sợ con đi một mình tội nghiệp. Thế là trước khi vào phòng cách ly, chạy lại ôm mẹ một cái, cảm giác như sắp đi du học =))))

À quên, lúc đi tự nhiên gặp chị Tâm LST đi cùng chuyến bay, gửi ké chị ấy cái tripod, lòng nhẹ nhõm vô cùng. Cơ mà sau đó phát hiện ra chị ta hack của mình quyển sổ singapore superpass làm mình mất công in lại 😐

Phần ba: Hạ cánh

Máy bay bị delay 30 phút. Tuấn anh bảo nó đi bao lần rồi chưa bị lần nào, “số Chiu đen vãi” =)) Ngồi máy bay hơn 3 tiếng đồng hồ mình cảm thấy dài vô tận. May mà đã xin chị quầy check in cho em ghế cạnh lối đi để em đi tè :3 Ngồi ngủ trên máy bay lại càng hoang mang lo sợ, sợ những ngày tới có thể sẽ chẳng vui. Và đúng lúc này, phát hiện ra quên thẻ nhớ và cả sạc máy ảnh :(((( Mình cảm thấy như một loạt các tấn bi kịch đang đổ xuống đầu mình. Sợ quá đi mất thôi!!

image Hai anh chị Brazilian ngồi cạnh cứ nắm tay cả hôn nhau ngứa mắt vl =))

Phần bốn: Trải nghiệm đầu tiên

Sang đến nơi mở ngay roaming, nháy máy cho Tuấn anh một cái, nó bảo đang đến. Tự dưng cảm thấy bình an đến lạ, cảm thấy bớt xa lạ, bớt lạc lõng giữa cái sân bay to đùng. Chưa hết, ra cửa an ninh mình cứ phải bám lấy chị Tâm và các bác nhà chị vì nghe bảo con gái đi một mình sang Sing dễ bị vào phòng tra khảo vì người ta tưởng sang làm gái :(( Thật may mắn là mọi chuyện rất nhanh và đơn giản, có lẽ đó là tác dụng của nụ cười và luôn mồm hello, thank you khi gặp các nhân viên hải quan.

Đang loanh quanh tìm cái tripod gửi ké ở belt 38 thì nhận được tin nhắn của Tuấn anh bảo đang đợi ở hàng ăn Subway, belt 38 nhé, vội vàng chạy ra, thấy nhà chị Tâm có người đón rồi mà chưa thấy thằng cao cao to đùng đâu cả, sợ muốn khóc :(( May quá tự dưng nó ra đập vai mình một cái, vui vô cùng! Vừa gặp nhau đã hỏi thăm ngay, bay thế nào, ổn không, có mình đây rồi, đói không, mình cho chiu đi ăn nhé, khát à, thế đi uống gì trước rồi cho về nhà cất đồ rồi đi ăn nhé. Xong nó kéo vali cho mình và đi tìm lối ra, luôn mồm chỉ cho xem các biển hướng dẫn. image

Tuấn anh cũng cho mình mượn cái thẻ ezlink để đi lại, mình chỉ phải nạp tiền vào đấy và sử dụng các phương tiện công cộng thôi, mà Tuấn anh cũng xếp hàng nạp thẻ làm cho mình luôn, bảo là sao mà mặt cứ đần thối ra thế, đến đây có mình rồi không lo một mình nữa đâu. Thẻ đẹp lắm nhá:

image

Nghe bảo đây là thẻ của trường tặng cho, có in cả tên học sinh cả trường luôn. Mình đi nhìu ơi là nhìu, xe bus, bus 2 tầng, tàu điện trên không và tàu điện ngầm, còn dùng để in tài liệu ở trường nữa. Vừa xách vali cho mình vừa dẫn mình về từ Changi về Bukit Panjang, vừa đi vừa chỉ chỏ hướng dẫn giải thích mọi thứ cho mình, còn mua trà sữa cho mình nữa. Vừa to vừa ngon :x, nhưng mình no quá uống không hết nên nó uống nốt nửa cốc.

image

 

Phần năm: Về nhà
Về đến nhà, đầu tiên mình hơi sốc vì phòng bé quá =)) nhưng không sao, mọi thứ vẫn rất ổn và rất tuyệt vời. Có lẽ một phần do mình cảm nhận được sự quan tâm chăm sóc của Tuấn anh.

image

Nhà ở tầng 2, block 129 Pending road. Bây giờ bảo mình đến sân bay rồi tự về nhà đó mình cũng đi được đấy :>

Khu nhà mình ở đây:

20150703_214746

Toàn cảnh căn nhà: image

image

Và trong phòng: image

Nhà khá rộng, nhưng phòng là single room nên chỉ có 6m2 thôi. Bình thường thì nó sẽ chồng hai cái đệm lên để ngủ, nhưng mình đến thì tách ra cho mình nằm trong, đệm xịn hơn, mua cả gối mới và khăn tắm mới cho mình vì sợ gối cũ hơi xẹp, mình không nằm được. Cái rèm cửa cũng là mới vì bình thường tuấn anh ngủ một mình không sao, nhưng sợ mình sang không ngủ quen có ánh đèn hành lang nên đã mua đồ về lắp rèm mới ngay một hôm trước khi mình sang.

Phòng nhỏ quá nên đêm đến mình đi tè thì phải gọi Tuấn anh ơi dậy đi, nằm dịch vào để mình đi ra đi tè =)))

Tại đây mỗi ngày đi về bọn mình đều nằm ườn ra nghỉ ngơi, dựa tường và duỗi chân ra ngoài, gối đầu vào vai Tuấn anh nằm chơi điện thoại rồi mới đi tắm. Ở chật chính ra cũng vui phết hehe.

Cất đồ xong xuôi thì hai đứa nhảy xe bus đi ăn cháo ếch. Cháo ếch ăn lạ miệng phết, thịt ếch mềm, sốt thơm mùi gừng và có vị mặn ngọt, cháo thì đặc và thơm vì có tiêu sọ rắc lên. Hai đứa ăn một phần cháo, 2 phần ếch một cay một không cay, hết $30 hai đứa, vừa ăn xong chưa kịp làm gì đã phải chạy đuổi theo bus vì đi từ sân bay về muộn quá, lúc ăn xong là 11:45pm rồi, nếu lỡ chuyến này sẽ phải bắt taxi về vì bus và mrt là chuyến cuối cùng rồi. May thật, mỗi tội đau bụng quá hehe. image

 

Chúng mình đi ăn cháo ếch bằng xe bus 2 tầng
Chúng mình đi ăn cháo ếch bằng xe bus 2 tầng
Cảnh đường Orchards từ tầng 2 của xe bus
Cảnh đường Orchards từ tầng 2 của xe bus

Về đến nhà dỡ vali đồ ra, mình đi tắm trước. Thật bất ngờ trước sự chuẩn bị của Tuấn anh: ga gối mới thơm và phồng to, thêm cái khăn tắm IKEA to khủng bố lôi từ trong tủ ra còn nguyên khóa kéo, chắc cũng ngốn của bạn kha khá tiền.

Xong xuôi hết thì đi ngủ. Hai đứa nằm chuyện trò mãi đến lúc mệt quá ngủ luôn. Nhưng do lạ nhà nên mình cứ nằm ngủ chập chờn. Tới gần sáng thì mưa to khủng khiếp, đang ngủ thấy có mấy giọt mưa hắt vào, thì thấy ngay bóng của Tuấn anh đứng dậy đóng cửa sổ lại, đi lại hết sức nhẹ nhàng vì sợ mình tỉnh giấc.

Sáng hôm sau dậy lại thấy không khí trong lành mát mẻ, mình uốn éo mãi đến 10:30am mới dậy nổi để đến trường SIM, sống cuộc sống của một du học sinh thứ thiệt haha. (Còn nữa)

Cầu thang xoắn ốc hay là Cà rốt và Củ hành


****************

Cầu thang xoáy ốc nằm bên hông nhà. Nó chỉ mới được làm cách đây sáu tháng, lúc bố và mẹ ly dị nhau. Khi thấy bố đứng chỉ huy các ông thợ xây cầu thang. Cà Rốt và Củ Hành đều thắc mắc: “Bố xây cầu thang ở ngoài làm gì nhỉ? Đã có một cái trong nhà rồi”.

Mẹ đưa mắt nhìn hai đứa rồi cúi xuống, lặng thinh. Cà Rốt bảo Củ Hành: “Chắc là để phơi quần áo đấy mà”. Củ Hành ngẫm nghĩ một lát rồi bảo: “Ừ, chắc vậy. Bên nhà Mi Mi cũng phơi quần áo ở cầu thang”.

Hai đứa trẻ thắc mắc về việc xây cầu thang mới

Không thắc mắc nữa, hai đứa ngồi xuống, chơi trò xếp hình, thỉnh thoảng lại cười lên khanh khách. Một tuần sau, khi cầu thang xây xong, đi học về, Cà Rốt và Củ Hành ngạc nhiên thấy trong nhà mọc thêm một cánh cửa. Cánh cửa này bịt kín lối đi lên lầu. Mẹ giải thích với Cà Rốt: “Kể từ hôm nay, con sẽ ở dưới này với mẹ”. Bố cũng giải thích với Củ Hành: “Con lên lầu sống với bố”.

Thế là Cà Rốt và Củ Hành hiểu rằng, ly dị nghĩa là không sống chung một nhà nữa, phải chia ra làm hai nơi. Con cái cũng chia làm đôi, mỗi người một đứa. Cà Rốt giãy lên khóc: “Bố mẹ ly dị thì ly dị. Con với Củ Hành không ly dị đâu”. Củ Hành cũng khóc ti tỉ: “Con muốn ở chung với Cà Rốt. Con không lên lầu”.

Bố, một tay xách va ly, một tay xốc Củ Hành: “Thôi, đừng có rối rít nữa. Lên nhà ngay”. Mẹ, hai mắt ầng ậng nước, đứng sững nhìn Cà Rốt lôi chân bố. Cà Rốt hét: “Để Củ Hành lại. Con ghét bố. Con ghét bố”. Trên tay bố, Củ Hành giãy giụa: “Thả con xuống.
Thả con xuống. Con không đi với bố đâu”.

Nhưng bố đã ra đến cửa rồi. Cà Rốt khóc òa. Trong nhà, mẹ ngồi thụp xuống đất, úp mặt vào hai đầu gối. Sao lại bắt trẻ con phải chịu cảnh này, trời ơi!

Buổi sáng, mẹ luôn chở Cà Rốt đến trường sớm. Mãi một lúc sau mới thấy Củ Hành lếch thếch chạy vào. Cà Rốt hỏi: “Hôm nào cũng đi muộn thế?”. Củ Hành chu chu cái miệng, hít mũi đánh sột: “Bố ngủ quên. Em phải đánh thức đấy”. Cà Rốt lại hỏi: “Thế bố có pha sữa cho Củ Hành uống trước khi đi học không?”. Củ Hành lắc đầu: “Em tự pha. Dễ lắm. Đổ sữa vào cốc, thêm nước vào, khuấy lên. Nhưng mà nó nhạt phèo, chả ngọt như mẹ pha lúc trước”.

Cà Rốt xịu mặt: “Chứ bố làm gì mà không pha cho Củ Hành?”. Củ Hành nghiêng nghiêng đầu, ra vẻ suy nghĩ: “À, bố cứ nằm mãi ở giường, gác tay lên trán. Có khi bố bận đánh răng”. Cà Rốt bảo: “Bố thế là hư rồi”.

Hai chị em nắm tay nhau đi vào lớp học. Lớp Chồi của Củ Hành ở ngay cạnh lớp Lá của Cà Rốt. Thỉnh thoảng, hai đứa lại vờ vĩnh chạy ra cửa để ngó nghiêng vào lớp đứa kia. Gặp nhau ở trường sướng thật. Cà Rốt và Củ Hành chán nhất khi phải về nhà. Lúc đó, mỗi đứa lại phải ở một nơi.

Giờ ra chơi, Cà Rốt và Củ Hành không thích nô đùa cùng các bạn. Hai đứa cùng ngồi trên ghế xích đu, vừa ăn bánh sữa, vừa trò chuyện. Củ Hành kể: “Hôm qua bố ngồi vá quần cho em, bị kim chọc vào tay, kêu ui da, buồn cười lắm”.
Cà Rốt cũng khúc khích: “Còn mẹ sửa cái bếp điện mãi mà không xong, hễ cắm dây vào là nổ cầu chì. Sau phải nhờ chú Ngân sửa mới xong đấy”.

Củ Hành xịu mặt: “Sao mẹ không gọi bố mà lại nhờ chú Ngân?”, Cà Rốt dí ngón tay xinh xinh vào trán Củ Hành: “Ngốc thế. Ly dị rồi là không có nhờ vả chuyện gì cả”. Củ Hành hỏi: “Mẹ bảo thế à?”. Cà Rốt gật đầu: “Ừ”. Củ Hành cáu: “Chán mẹ lắm. Tự nhiên lại ly dị”. Cà Rốt gật đầu ra vẻ đồng tình, mặt buồn thiu …

Một hôm … Khi mẹ đến đón Cà Rốt, chiều đã muộn lắm rồi. Thế mà bố vẫn chưa đến đón Củ Hành. Cô giáo đưa mắt nhìn hai đứa trẻ vui vẻ chơi lò cò trên sân rồi băn khoăn nói với mẹ: “Hôm nay ở nhà em có việc. Không biết chừng nào anh mới đến đón cháu?”.

Mẹ bảo: “Thôi, để tôi đưa cháu về luôn”. Củ Hành tròn mắt: “Mẹ cho con về chung với Cà Rốt hả?”. Mẹ gật đầu. Hai đứa nhảy tưng tưng vì mừng. Trên xe, Cà Rốt và Củ Hành nói cười luôn miệng. Vào nhà, Củ Hành lăng xăng chạy tới, chạy lui. Tất cả đều quen thuộc. Thích quá.

Cà Rốt đột nhiên người lớn hẳn. Con bé nhìn em một cách bao dung: “Chạy vừa thôi. Đi tắm rồi còn ăn cơm chứ”.
Củ Hành vẫn chạy lui, chạy tới” “Em thích chạy”. Hai tay cu cậu dang rộng như lái máy bay, quẹt cả vào người Cà Rốt: “Ôi, ôi, thích quá. Xê ra cho máy bay bay nào”.

Khi bố về, trời đã khuya lắm. Bố đứng lựng khựng trước cửa, khẽ hắng giọng rồi lại đứng im. Mẹ đẩy cánh cửa mở hé cho rộng thêm, bảo: “Anh vào đi”. Bố rón rén bước vào. Nhà im phăng phắc. Hai đứa trẻ đang ngủ ngon trong giường. Mẹ bảo: “Anh để Củ Hành ngủ ở đây một đêm cũng được. Đừng đánh thức nó nửa chừng”. Bố nói nhỏ: “Anh xin lỗi. Có việc đột xuất nên không thể đến đón nó đúng giờ”. Mẹ lạnh lùng: “Người anh cần xin lỗi là nó chứ không phải em”.

Bố đứng như chôn chân trước giường ngủ của hai đứa trẻ. Dưới ánh đèn mờ nhạt, hai gương mặt bầu bĩnh kề sát nhau thật ngây thơ, đáng yêu. Củ Hành ngủ say, miệng chóp chép nhai trong giấc mơ, bàn tay vẫn nắm chặt tay Cà Rốt. Con chị nằm gác chân lên người em, hai mắt nhắm tịt, nhưng miệng lại tủm tỉm cười.

Hai vai bố như xệ hẳn xuống. Bố nói mà không nhìn mẹ: “Sao mình lại để mọi sự trở nên tồi tệ thế này hả em?”. Hai người ngồi đối diện trong một quán cà phê. Trước mặt anh, chiếc gạt tàn đã đầy ắp tàn thuốc lá. Ly nước của chị cũng cạn đến đáy rồi. Cuộc trò chuyện lâu hơn họ nghĩ.

Khi anh nói tên quán cà phê, chị đã rùng mình. Đó là nơi hai người từng hẹn hò nhau từ lúc mới yêu. Chiếc bàn trong góc cũng là bàn quen thuộc. Anh muốn nhắc nhở chị điều gì chứ, khi chính anh là kẻ có lỗi trăm bề?

Chị không thể tha thứ, mặc dù anh đã quỳ xuống chân chị xin lỗi rất nhiều lần. Niềm tin và tình yêu chị dành cho anh quá lớn, đến nỗi khi biết sự phản bội của anh, chị bất ngờ đến sửng sốt, tê dại cả người. Quyết định ly hôn của chị làm mọi người ái ngại. Mẹ chị khuyên: “Nó đã biết lỗi thì tha thứ đi con ạ. Như mẹ từng tha thứ bố mày ấy”.

Có lẽ trong tình yêu, khó có lời khuyên nào áp dụng thật chính xác cho từng trường hợp. Chị biết rõ mình không thể lướt quá mọi chuyện được như mẹ, xem như không có gì. Sống tiếp tục với anh, Chị chịu không nổi.

Khi chị nói thẳng điều đó, anh lặng người. Trông chị như một người khác hẳn, quyết liệt và lạnh lùng. Anh cố vớt vát bằng cách đem Cà Rốt và Củ Hành ra thuyết phục: “Em ơi, đừng để các con phải liên lụy. Em muốn trừng phạt anh thế nào cũng được, nhưng đừng ly dị , được không?”. Chị tàn nhẫn nhìn anh: “Không ly dị, để sống giả dối như nhiều người khác sao? Em không muốn vậy. Khi các con lớn, chúng nó sẽ hiểu”.

Nước mắt ứa ra, anh khóc không kiềm chế trước mặt chị, nhưng chị vẫn dửng dưng. Lòng chị đã nguội lạnh hẳn kể từ khi biết anh phản bội. Kể từ giờ phút này, chị sẽ chỉ cư xử như một người không có trái tim. Ra tòa, anh bảo: “Tôi có lỗi. Tòa cứ xử theo ý vợ tôi. Sao cũng được”. Chị lạnh lùng đề nghị: “Chia đôi mọi thứ. Anh ấy và con trai ở trên lầu. Tôi và con gái ở dưới nhà. Xây lối đi riêng, không ai làm phiền ai”.

Họ đã ly dị được hơn nửa năm. Cà Rốt và Củ Hành dần dà cũng quen cuộc sống chia đôi của bố mẹ. Bố thì dễ rồi. Nhà bố thường mở cửa rộng, Cà Rốt muốn lên lúc nào cũng được. Nhưng con bé không dám. Mẹ khe khắt lắm. Một lần thấy Cà Rốt lên nhà với bố, mẹ giận dữ quát ầm lên. Cà Rốt phải lủi thủi đi về trước ánh mắt buồn rầu của bố. Từ đó, nhà mẹ luôn đóng cửa. Cà Rốt và Củ Hành chỉ còn gặp nhau lúc đi nhà trẻ.

Cũng may là mẹ không đổi trường. Chứ nếu mẹ đổi, hai chị em sẽ lâm vào hoàn cảnh “gần nhà xa ngõ” cho xem. Thường lệ, bố đưa Củ Hành đi học muộn, nhưng luôn đó sớm nửa giờ. Bố xin cô giáo được gặp Cà Rốt. Ban đầu, cô giáo cũng lúng túng, khó xử vì như thế là sai quy định của trường. Nhưng nhìn ánh mắt van nài của bố, cô thấy tội.

Cô bảo: “Anh đừng gặp cháu lâu quá. Mười lăm phút được rồi”. Bố mừng rỡ, vâng dạ rối rít. Thế là hai bố con được gặp nhau trò chuyện mỗi ngày. Bố hay hỏi Cà Rốt: “Mẹ có khoẻ không? Tối mẹ có thức khuya không? Mẹ có hay khóc không?”. Rồi bố xoa nắn chân tay, ôm Cà Rốt vào lòng, hôn lên đôi má bầu bĩnh của con mà nước mắt ứa ra.

Bố dặn: “Đừng cho mẹ biết bố hay gặp con nhé”. Bố không dặn, Cà Rốt cũng giấu kín. Dại gì nói ra cho mẹ cấm nhỉ? Nó còn dặn ngược lại bố: “Bố nhớ đón Củ Hành trước khi mẹ đón con nhé. Để mẹ đừng thấy bố con mình gặp nhau”. Bố lại chảy nước mắt. Chỉ mới nửa năm mà Cà Rốt đã “bà cụ non” như thế rồi sao? Bố hối hận quá.

Trưa hôm ấy, đột nhiên bố nhìn thấy mẹ ở ngã tư đường. Mẹ đang đứng mặc cả để mua trái cây, không nhìn thấy bố. Gương mặt mẹ trắng trẻo, ửng hồng dưới nắng. Chiếc áo màu tím và bờ vai quen thuộc làm lòng bố nhói đau. Lập tức, bố chạy xe lên vỉa hè, tấp vào sau một gốc cây, âm thầm nhìn mẹ. Khi mẹ đi rồi, bố vẫn đứng lặng nhìn theo đốm màu tím nhỏ dần rồi khuất hẳn.

Tự nhiên, bố mệt mỏi đến cực độ. Móc trong túi chiếc điện thoại di động, bố gọi về cơ quan, cáo ốm để xin nghỉ buổi chiều. Từ ngã tư gặp mẹ, bố đi lòng vòng, lòng vòng mãi dưới nắng rồi tấp vào một quán bia quen. Từng chai, từng chai, bố uống cạn.

Người chủ quán đến kéo ghế ngồi chung: “Sầu đời hả bạn? Để tôi uống cùng”. Không hiểu sao bố lại uống nhiều như vậy? Và nói nhiều nữa. Bố nói hết những ẩn ức trong lòng. Rằng bố yêu mẹ lắm. Từ khi mẹ ly dị bố, bố càng yêu mẹ hơn.

Nhưng bố cũng oán mẹ nhiều bằng bố yêu mẹ. Rằng sao mẹ sắt thép, cứng lòng như thế? Rằng tội nhân phạm tội trọng, khi hối lỗi còn được ân xá, mà mẹ thì kiên quyết chặt đứt đường về của bố. Rằng bố nhớ Cà Rốt biết bao. Bố thèm ăn cơm của mẹ nấu biết bao. Tại sao mẹ có thể quên đi những ngày hạnh phúc của mẹ và bố?

Tại sao mẹ chỉ nhớ tội lỗi xấu xa của bố mà quên những kỷ niệm đẹp bố từng làm?…

Càng nói, bố càng uống. Người chủ quán bỏ đi lúc nào, bố cũng không biết. Đèn đường lên lúc nào, bố cũng không hay. Bố quên luôn giờ đó Củ Hành. Mà bố đón làm sao được khi đã gục trên bàn ngủ thiếp thế kia?

Hai người ngồi đối diện trong quán cà phê quen thuộc. Chỗ ngồi và chiếc bàn cũng quen thuộc.

Anh hút thuốc liên tục. Chiếc gạt tàn dần đầy lên. Mấy lần chị suýt bảo anh ngưng hút, nhưng lại bặm môi im lặng. Bây giờ, anh muốn làm gì cứ làm, chị chẳng quan tâm. Nhưng khi anh cất tiếng, sự căng thẳng của chị chùng dần. Rồi nước mắt chị rớt xuống.
Anh bảo: “Anh vẫn lén gặp Cà Rốt mỗi chiều ở trường. Anh nhớ con lắm. Nhớ mùi mồ hôi của nó. Nhớ những câu hỏi vặn vẹo khiến anh điên đầu trước kia. Anh cũng nhớ em. Mỗi đêm, anh đều nằm áp tai xuống gạch, lắng nghe tiếng động ở dưới nhà để tưởng tượng em đang làm gì? Cà Rốt đang làm gì?”.

“Có hôm, anh ra cầu thang xoáy, áp tai vào vạch như một thằng ăn trộm, thèm nghe một tiếng em cười mà không được. Một lần, anh đang ngồi như thế thì Củ Hành thức dậy. Nó mò ra cầu thang xoáy và thấy anh ở đấy. Hai bố con anh đã ôm nhau ngồi rất lâu để chỉ nói về em và Cà Rốt. Củ Hành bảo: “Con ghét ly dị. Con nhớ mẹ và Cà Rốt. Con muốn uống sữa mẹ pha. Bố ơi, đừng chơi trò ly dị nữa nhé”.

“Đây là trò chơi hả em? Anh cũng ước nó chỉ là trò chơi để mình chấm dứt, không chơi nữa. Trò chơi gì mà tàn nhẫn quá, làm khổ cả bốn người? Em muốn anh phải làm gì bây giờ để được em tha thứ? Sao em lại giao Củ Hành cho anh mà không giữ cả hai đứa với nhau? Phải chăng em muốn anh nhìn rõ tội lỗi của mình? Rằng vì anh mà con cái phải mỗi đứa mỗi nơi?”.

“Anh nhìn rõ lắm rồi, em ơi. Nhất là đêm hôm qua, khi anh đứng nhìn hai đứa con mình ngủ trong giường. Em cho anh gửi Củ Hành lại.

Ngày mai, anh thuê người tới đập cầu thang xoáy bên ngoài, mở lại lối cầu thang bên trong. Em không muốn thấy mặt anh nữa thì để anh đi, miễn em được thoải mái. Miễn Cà Rốt và Củ Hành được sống bên nhau”. “Anh không đem theo một thứ gì cả, cũng không cần tiền. Khi hạnh phúc đã mất, tiền bạc, tài sản cũng thành vô nghĩa. Hôm nay, anh mời em ra đây chỉ để nói với em như thế mà thôi …”.

Nước mắt chị chảy tràn. Trên tất cả mọi điều, chị vẫn còn yêu anh lắm. Anh là người đàn ông duy nhất mà chị yêu. Xa anh, chị không chỉ hành hạ anh mà còn hành hạ chính mình. Chị biết chuyện anh gặp Cà Rốt mỗi ngày. Biết tất cả.

Trẻ con ngủ mớ thường nói ra hết những gì chúng cất trong lòng. Nửa đêm, Cà Rốt ôm cổ mẹ mà tưởng là bố, thủ thỉ: “Mẹ sửa bếp điện mãi mà không được, cứ bị giật hoài, bố ạ. Tội nghiệp mẹ nhỉ? Còn bố vá quần cho Củ Hành bị kim đâm vào tay phải không? Cũng tội nghiệp bố luôn. À, ngày mai khi bố đến, bố mua cho con que kem nhé. Con thèm ăn kem lắm, nhưng mẹ chẳng mua gì cả …”.

Rồi Cà Rốt lại nói, như nói với Củ Hành: “Ngày mai chị bảo mẹ pha sữa rồi đổ vào chai, đem đi cho Củ Hành nghe. Hay chị giấu mẹ, đổ sữa của chị vào chai cũng được. Chị uống mãi, chán lắm. Còn Củ hành lại thèm …”.

Càng nghe, chị càng xót. Chui đầu vào gối, chị cắn răng khóc rưng rức. Chị cũng nhớ Củ Hành, nhớ anh đến điên dại. Đêm nằm, chị cũng lắng nghe bước chân anh đi đi, lại lại trên lầu. Thỉnh thoảng, chị lại lục tủ lấy chiếc áo của anh ấp mặt vào và khóc thầm. Nghe tiếng anh ho, lòng chị nhói buốt

Nhìn đôi mắt thâm quầng của chị, mẹ lắc đầu: “Ghen có năm bảy đường ghen, nhưng ghen mà đày ải mình như mày, mẹ mới thấy có một. Nghe lời mẹ, tha lỗi cho chồng đi con. Tao nghe người ta bảo dạo này nó cũng sa sút tinh thần, sức khoẻ tồi tệ lắm …”.

Chị gắt: “Mẹ nói cứ như đùa. Đã ly dị rồi mà còn tha thứ nỗi gì. Mẹ đừng làm con rối tung lên nữa”.

Mẹ dỗi: “Vâng, tôi xin lỗi. Chuyện của chị tôi không có quyền xía vào. Nhưng tôi xót cho cháu tôi lắm. Chúng nó có lỗi gì mà phải xa bố, xa mẹ, sống mỗi đứa mỗi nơi chứ? Cứ ích kỷ, chỉ nghĩ đến mình thì đừng sinh chúng nó ra. Ngày trước ấy à? Tôi mà không tha thứ cho bố chị, giờ này không chừng chị sống với mẹ ghẻ, chứ không phải tôi đâu”.

Nghe mẹ nói mà chị lạnh cả người. Sao chị không nghĩ ra điều ấy nhỉ? Nếu …, nếu người đàn bà kia trở thành mẹ ghẻ của Củ Hành, chị biết làm thế nào? Chị không muốn điều ấy xảy ra. Không phải vì chị sợ bà mẹ ghẻ ấy không thương yêu Củ Hành. Cái chính là trong sâu thẳm tâm hồn, chị không muốn mất anh.

Mắt chị càng thâm quầng hơn vì những đêm mất ngủ. Chị hối hận vì đã quyết liệt ly dị chồng.

Anh lặng lẽ nhìn chị. Câu hỏi bật ra khiến anh cũng run rẩy cả người: “Em còn yêu anh không? Em thù ghét anh, ly dị anh, nhưng trong lòng em còn yêu thương anh chút nào không? Nếu còn, dù chỉ là sợi chỉ mong manh, anh cũng xin em cho anh một cơ hội để làm lại từ đầu. Anh ngàn lần cầu xin em …”.

Nước mắt nhòa nhạt, nghẹn cứng trong lồng ngực, chị cứ nức nở, nức nở mãi. Thế rồi, chị đặt bàn tay run rẩy của mình lên tay anh. Anh lặng người.

Ở nhà trẻ, chỉ còn Cà Rốt và Củ Hành chơi lò cò trên sân. Củ Hành bảo: “Hôm nay bố lại quên đón em rồi”. Cà Rốt cười: “Thì về với mẹ và chị . Càng sướng”. Củ Hành lại bảo: “Nhưng sao hôm nay mẹ cũng đó chị muộn thế?”. Cà Rốt tròn xoe mắt: “Ừ nhỉ”.

Hai đứa không chơi lò cò nữa, đứng gí mũi vào ô mắt cáo. Vừa lúc đó, những ánh đèn loang loáng rọi vào. Củ Hành reo: “Bố đến rồi”. Cà Rốt cũng reo: “Mẹ đến rồi”.

Bố và mẹ cùng dựng xe, bước nhanh đến chỗ hai đứa trẻ. Cà Rốt giật giật tay Củ Hành: “Nhìn kìa. Bố nắm tay mẹ”. Củ Hành toét miệng cười: “Em đã bảo mà. Chơi mãi trò ly dị, chán lắm.”

Sưu tầm

Đéo gì lắm nữa


Không biết hôm nay có phải ngày tồi tệ nhất hay chưa nữa. Cũng phải lâu lắm rồi mới có những lúc mình nghĩ ước gì bây giờ biến mất khỏi cái thành phố này đi, đến một nơi mới không ai biết mình là ai cả, rồi học hành lại tử tế và đi làm và sống một cuộc sống đơn độc không phụ thuộc vào ai (à trừ người trả lương cho mình chứ). Kiểu cảm giác như tất cả mọi người, tất cả mọi thứ chỉ trực đè nén mình chết không kịp ngáp, ai ai cũng ghét bỏ mình, mắng mỏ mình, và không để cho mình được lên tiếng một câu, rằng tao đã khó chịu như thế nào.

Nói về việc sắp đi du lịch. Chẳng biết từ bao giờ mình thấy tự đi du lịch thật thú vị. Có thể đi theo đoàn một đống người lạ, không sao, mình có thể kết bạn mới. Hoặc tự mua vé máy bay và đi. Cũng sợ lắm chứ, vì vé máy bay giá rẻ không có bảo hiểm  =))) Nhưng thôi tự nhủ, sống chết có số, nếu ông trời muốn mình chết thì đang ngồi trong nhà gõ mấy chữ này cũng có thể chết ngay tắp lự, mình còn trẻ mình phải xê dịch thôi. Đi như vậy, được khám phá thế giới, không có những người luôn luôn chê bai mọi thứ và yếu ớt và khó chịu và yếu ớt tránh xa mọi tia nắng và mua sắm mọi thứ có thể, những người luôn chậm trễ nữa. Nhưng đi nhiều thì tốn tiền nhiều. Một vé máy bay khứ hồi tiêu tốn của mình 2 tháng lương. Một chiếc vé đi thăm công viên tốn thêm nửa tháng lương nữa. Theo dự tính thì một con cua tiêu tốn thêm một tuần làm việc nữa. Nhưng thôi đâm lao thì theo lao chứ biết làm thế nào. À đấy theo đúng lịch thì mình đi trong lúc anh người yêu cũng đang tít mít nơi nào đó nắng vàng biển xanh và những con đường quốc lộ đầy nắng rồi nên nhìn chung sẽ là một chuyến du lịch độc thân, mỗi tội lần này không ở resort như hồi đi Phú Quốc.

Nói về việc béo. Dạo gần đây mình phát tướng lên như một con lợn siêu tăng trọng, cái quần tập mọi năm lúc nào cũng thoải mái kể cả  lúc tăng cân thế mà năm nay kéo mãi mới qua được cái quả mông.  Xong ai nhìn thấy mình cũng hỏi sao dạo này béo thế :(((( Mới đăng kí đi tập được 4 buổi thì hôm nay lại nghỉ rồi, mà tập xong về ăn cơm tối gấp đôi bình thường  😐 Hôm qua còn ăn đêm 😐 Giờ không biết sao nữa, hay phải rút nốt số tiền để dành còn lại mà đăng kí thẻ tập chỗ 5 sao cho người ta ép mình tập tử tế 😥 Để rồi xem cứ cái đà này đến trước khi đi sing khéo lại lên cân…

Nói về chuyện công việc. Mình vốn dĩ học không giỏi, cũng đã từng đi xin việc và bị từ chối thẳng cẳng.Có một chút kinh nghiệm từ năm 3 làm chủ tịch hội sinh viên nên nghĩ là mình có hứng thú với việc tổ chức sự kiện, đánh liều apply một cái. Thấy ông giám đốc feedback đúng kiểu chả biết khen nó cái gì thôi khen tạm là dễ thương =)) Xong hôm nay ổng reply lại cho mình bảo sẽ xem xét về công việc và liên lạc lại trong tuần tới, thì cũng lóe lên chút tia hy vọng, khoe với mẹ, mẹ cho luôn một câu, đại ý kiểu việc này quá bận quá mất công sức. Thực sự mình không thể hiểu nổi, giờ làm ở chỗ hiện tại thì chê lương ít “liệu có đủ đổ xăng không con”, giờ giấc dở hơi “chả ai đi làm vào mùng 1 tết cả” dù lương x3, bây giờ định kiếm chỗ mới, háo hức nhiệt huyết vẫn đang tràn đầy, dội ngay cho một gáo nước lạnh. Tóm lại bây giờ mẹ muốn con làm cái gì hay là ru rú ở nhà mẹ nuôi?

Về chuyện yêu đương. Dạo gần đây cãi nhau cũng nhiều, vì một tỉ thứ lí do. Có vài chuyện mình thấy mình cũng hơi ích kỉ tí nhưng mà nhìn chung mình thấy mình không sai nên mình cũng chả bao giờ xin lỗi. Rồi thì chuyện không tin tưởng nhau, rồi thì chuyện này chuyện kia từ to đến nhỏ cái gì cũng có. Kiểu lắm lúc nghĩ đéo hiểu sao lại có người yêu làm gì không biết? Xong lắm lúc lại nghĩ bây giờ không ai chăm sóc mình thì sao nhờ, mà lúc cáu quá mạnh mồm lại thấy đéo cần ai sống 21 năm trên đời có thằng đéo nào đâu ngoài mấy đứa bạn cứt? Mà đấy đằng nào cũng sắp xa nhau dài dài rồi, xin phép mạnh mồm tí là ông cũng đếch cần…

Về chuyện gia đình. Gần đây cũng nhiều xích mích quá, tất cả đều không có hướng giải quyết nào cả, nó cứ bình bình trôi qua vậy thôi. Người nhà nghi ngờ, rồi cãi vã, thậm chí dùng những từ ngữ chợ búa để chửi nhau. Rồi xích mích, đuổi ra khỏi nhà. Rồi chê bai khó chịu với mọi thứ mình làm, mắng mỏ nhiều hơn chào hỏi. Nhiều lúc chỉ muốn gào lên cho thỏa, bao nhiêu từ bậy bạ văng cả ra, rồi hỏi thế bây giờ gia đình tan nát mỗi người một nơi, không còn coi nhau là chốn để về sau mỗi ngày mệt mỏi, như vậy đã hạnh phúc chưa, rồi xách vali mang vài bộ quần áo, cái điện thoại, cục sạc, mấy cái thẻ ngân hàng, thêm quyển sách với mấy đôi giày dành dụm bao lâu, đi ra khỏi nhà, thuê một cái nhà nhỏ vừa nhưng sạch sẽ và ở đó, một tháng về thăm những-người-thân-trong-gia-đình một lần, biếu họ chút tiền, ngồi ăn miếng cơm-không-phải-chính-tay-họ-nấu-như-hồi-xưa, rồi lại đứng dậy đi về cái gác thuê nhỏ bé kia dọn dẹp đi ngủ hôm sau đi làm, nghe người lạ chửi, nhẫn nhịn mong cuối tháng có đồng tiền mới dám về thăm và cái chuỗi kia nó lại lặp lại. Nghe nó đáng chán, nhưng tự do, và nhất là trốn tránh được những vết rách ngày một to ở cái gia đình tan vỡ này. Trốn tránh thì rất hèn, nhưng thực sự chẳng nghĩ ra cách giải thoát nào khác, vì mọi sự cố gắng giải thích phải trái, rồi lớn tiếng, đã đều thực hiện nhưng chẳng có kết quả gì.

Hôm trước xem có cái công việc về ngành Beauty and Cosmetic trong sài gòn. Mình cứ auto reject dù người ta offer lương bổng khá ổn và công việc cũng có vẻ hứng thú. Chứng tỏ mạnh mồm thế thôi chứ cũng chưa dám ra đi đâu. Hà Nội còn nhiều thứ níu chân quá, không nỡ bước đi.

Nói chung là cứ lâu lâu uất ức chịu không nổi, sợ vỡ sọ mà chết không kịp ngáp nên lại mò lên đây buông vài câu cảm thán cuộc đời, chê trách mọi người không tốt. Xong đâu đó mai lại tỉnh dậy lại vui vẻ với mọi người như thể chưa bao giờ có ý định rời bỏ bọn họ căm ghét bọn họ.

Tự tin lên một tẹo, dù sao mày cũng là số ít những đứa học ở đây ra mà xác định tìm việc trái ngành trong khi kinh nghiệm thì chả có cái mẹ gì được mỗi cái hay khoe. Ờ mà cũng chưa có việc gì tử tế đâu mày ạ.

Nói chung là cũng hèn. Đéo gì lắm nữa.

“We’re too young to talk about future”


I’m just 22. I mean after the end of July, so now I’m officially 21. So I got my whole new world waiting for me, with many stuffs, and many (cool or terrible?) people that I’m going to meet. I already rejected 2 wonderful jobs just because the company was far from my house, or even i hated to see my colleagues in there. And now i stay here, enjoy this job because of only one reason: i have time to sleep at home.

Sometimes i think I’ve wasted more than half a year of my life doing lame things. Sometimes i think i did use it well because in 4 months I have traveled to 4 places and all by plane but i still have some money in my bank account to spend on other things. I’m even thinking of spending this whole year to travel and enjoy a free life. Then i wonder whether my family will be not happy and i will be jealous seeing my friends earning thousands bucks every month…

Right now i have an evaluation paper needing to get and a Cv needing to be edited and sent but i have done nothing…

By the way, just a reminder, i think this relationship is getting nowhere, we having more and more troubles that lead to a fight like, every 2 weeks; and i know he’s really mad at me but i SWEAR I’m not gonna do anything i don’t like so fuck off everything. As usual, I’m always trying not to be the one who drop out first because i think it would be cooler for the other to be the one who left.
Also Congrats on you for breaking a record : you’re the one who bear me for the longest time up to now. Even tho we don’t know whether we end up really soon, maybe tomorrow but still, congratulations!